CHO CHỮ XIN CHỮ ĐẦU XUÂN
Nguyễn Quý Đôn
Mấy năm gần đây, Vĩnh Phúc rất quan tâm, chú ý đến một phong tục đón xuân rất tao nhã, rất truyền thống, rất văn hoá của người Vĩnh Phúc, đó là phong tục “xin chữ” và “cho chữ” để treo cầu phúc và trang trí nhà cửa, phòng khách vào dịp tết Nguyên Đán.
Các bậc cựu nho có khả năng thư pháp được huy động tối đa trong những ngày này. Việc cho chữ tiến hành trong 4 ngày đầu xuân, triển lãm thư pháp cùng với Hội Báo xuân, tiếp tục cho chữ vào ngày thơ Việt Nam - Nguyên Tiêu - 15 tháng Giêng âm lịch.
Các ông đồ đều áo the, khăn xếp đứng lom khom cho chữ 5 giờ liền, không nghĩ tới giải lao và công xá, chỉ làm sao viết được nhiều, được đẹp và chính xác, đáp ứng trọn vẹn ý và tình của người hâm mộ, là thấy lòng vui sướng, mãn nguyện lắm rồi. Mực Quế Lâm Hoàng Xương Điển, giấy gió làng Hồ chính hiệu, được Trung tâm văn hoá và Hội Văn học Nghệ thuật cung cấp, thả sức cho các vị lão nho “vung bút”, những người yêu chuộng văn hoá cổ truyền đề đạt yêu cầu, hân hoan tiếp nhận tờ giấy có chữ thánh hiền.
Thứ chữ có từ thời Phục Hy, Thần Nông, do Thương Hiệt sáng tạo, được gọi là chữ Hán. Sáu nguyên tắc đặt ra chữ, gọi là Lục thư. Một là dựa theo hình dáng sự vật mà đặt chữ (tượng hình). Hai là theo động tác của con người mà chỉ sự. Ba là gộp nhiều ý mà đặt chữ mới (hội ý). Bốn là lấy thanh âm của bộ phận chữ bên phải, rồi dùng bộ phận chữ bên trái chỉ nghĩa để đặt chữ mới (hài thanh). Năm là lấy một chữ có nghĩa đen, đặt thành nghĩa phái sinh (chuyển chú). Sáu là căn cứ vào một chữ có sẵn, đọc chệch đi, làm thành nghĩa khác như hành đổi thành hạnh hoặc hàng, mà tự dạng không thay đổi (giả tá).
Do đó, chữ nho rất thâm (sâu) và uyên (rộng lớn), dùng hai ba chữ đã thâu tóm nội dung hai ba trang giấy viết bằng tự mẫu La Tinh. Cho nên, viết thư pháp tiếng Việt là điều ngộ nhận, chỉ khuyến khích trong việc trang trí ở chừng mực nào đó, để khỏi thành chữ như gà bới. Gặp trường hợp chữ cùng âm như ba, bà, bả, bã, bạ, tiếng Việt không tìm ra cách viết khác nhau, nhưng chữ Nho lại quá dễ dàng, nội dung có khả năng dồn chứa, nghệ thuật thể hiện bằng nét viết tinh hoa.
ít lâu nay, thế hệ trẻ thường thích xin Một chữ. Họ bị các nhà sản xuất lôi cuốn làm theo. Các cửa hàng mỹ nghệ bày bán chữ “Phúc”, “Lộc”, “Thọ”, “Tâm”, “Nhẫn” rất đẹp và dễ thuộc, làm cho họ quên cả sở thích, cá tính của mình, cho là chuẩn mực rồi, cứ thế dập khuôn.
Họ quên rằng, nếu chỉ đơn độc một chữ “Phúc”, có thể suy ra thành “vô phúc”, nên phải cầu phúc. Một chữ “Lộc” thành “thất lộc”, nên lo sợ đói nghèo. Một chữ “Thọ” thành cầu an, ham sống sợ chết. Một chữ “Tâm” vì có sự canh cánh bên lòng, lương tâm dằn vặt, pháp luật truy cứu. Trong cơ quan mà treo chữ nhẫn, có khác gì bảo nhau thủ tiêu đấu tranh phê bình, coi chừng những đợt sóng ngầm, những thủ đoạn nịnh trên nẹt dưới, biểu hiện phe phái, đối nghịch, mất đoàn kết đó sao?
Thường thường dưới những chữ này, cổ nhân bình chú bằng cả bài thơ, hoặc một câu cho trọn vẹn ý nghĩa.
Các bạn thanh thiếu niên đang phấn đấu, thích chữ “Việt”, chữ “Thành”, chữ “đạt”, chữ “đắc”. “Việt” có nghĩa là “Vượt”, có thể vượt mọi khó khăn, cũng có thể là “leo tường khoét vách”, bỏ nhà theo tiếng gọi tình yêu. “Thành” có nghĩa là nên việc, nhưng việc lại có cả việc tốt lẫn việc xấu. “Đạt” là thoả mãn yêu cầu; nhưng chẳng phải yêu cầu nào cũng đúng đắn. “Đắc” là được, không loại trừ đánh bạc được món to!
Bởi vậy, để tránh hiểu sai, hiểu lầm, tránh bị suy diễn, xuyên tạc, người cho chữ và người xin chữ nên sử dụng các câu viết truyền thống, đã có hàng thế kỷ, được nhân dân ta tiếp nhận:
Vạn sự như ý: Mọi nguyện vọng, mơ ước sẽ thành sự thật.Vạn sự hanh thông: Điều mong muốn sẽ không vấp phải sự trắc trở nào, hiển nhiên thành sự thật.Vạn sự cát tường: Điều không may cũng hoá nên điều may mắn.Tuế tuế bình an: Mãi mãi yên vui, không đau thương, mất mát.Cung hạ tân hỷ: Trân trọng chúc mừng niềm vui mới.Cung chúc tân niên: Đón chào năm mới.Ngũ phúc lâm môn: Năm điều hạnh phúc là giàu, sang, mạnh khoẻ, sống lâu, yên ổn sẽ đến nhà.Tam Dương khai thái: Ba điều lành mở ra thịnh đạt. (Phúc, Lộc, Thọ)Tống cựu nghinh tân: Đưa cũ, rước mới.Tống vãng nghinh lại: Đưa cái đã qua, đón cái đã tới.Cao đường vạn phúc: Bậc cha mẹ được muôn điều hạnh phúc.Nghênh xuân tiếp phúc: Đón xuân, nhận phúc.Phong điều vũ thuận: Gió thuận mưa hoà.Cung hỉ phát tài: Chúc mừng tài lộc nẩy nở.Bình an khang cát: Yên ổn, mạnh khoẻ, tốt lành.Niên niên dư túc: Thừa thãi luôn luôn.
Những lời cầu chúc kể trên là mơ ước, tiêu chí, mục đích rất chính đáng trong cuộc sống con người, gia đình và xã hội. Thiết tưởng, đứng về mặt chữ nghĩa, nhất là chữ Hán, những điều ta chưa hiểu kỹ, chưa nắm bắt thấu đáo được nội dung của chúng, tốt nhất là không nên dùng. Cũng như uống thuốc, mà bệnh nhân không biết tính dược, không rõ công dụng, có khi mua hại vào mình, thậm chí tử vong.Huống chi chữ Hán rất nhiều nghĩa, cách diễn tả rất hóc hiểm. Nhiều nhà nho khi bị ép buộc làm Bồi bút đã phản thùng rất thâm thuý. Người treo chữ phải đến ba, bốn năm sau, nhờ “quân sư quạt mo” mới vỡ lẽ là mình đã bị “xỏ xiên” thậm tệ.
Thế kỳ xương: Nghĩa tốt là đời nào cũng hưng thịnh. Nhưng đọc ngược lại thì thành “Sướng kỳ thê” nhờ vợ mà vinh thân phì gia.
Tạc không: Nghĩa tốt là công lao to lớn đáng ghi vào thế kỷ. Nhưng nghĩa xấu lại là đục khoét không thiếu một thức gì.
Cao lộng đường: Nghĩa tốt là nhà cao gió lộng, khen nhà mới xây dựng đồ sộ nguy nga. Nhưng nghĩa sâu lại là nhà cạo lông lợn.
Thiên lý lương nhân: Nghĩa tốt là nghìn dặm danh thơm người hiền đức. Nhưng triết tự ra thì “Thiên lý” là chữ “Trọng”, có nghĩa coi nặng, ưa chuộng, yêu thích. Còn lương nhân là các bộ phận của chữ “Thực”, có nghĩa ăn, nuốt, tọng. Cả câu 4 chữ rút lại thành 2 chữ “Trọng thực” với nghĩa đồ tham ăn.Khả vi thiện đức: Nghĩa tốt là khá làm điều lành, điều phúc đức. Nhưng xét lại thì hoá thành có thể làm quan hoạn. Vì “Thiện đức”, đọc trẹo đi là “đực thiến”.
Phúc tối hậu: Nghĩa tốt là chữ “Phúc” thật đầy đặn. Nghĩa xấu là chữ phúc thì lùn lùn.Thọ tối trường: Nghĩa tốt là chữ “Thọ” thật dài lâu. Nghĩa xấu là chữ thọ thật dài dài.
Rút kinh nghiệm trên, ta thấy: Người cho chữ không được ngẫu hứng, mà phải suy xét kỹ chữ nghĩa mình định cho. Nếu tuỳ tiện, có thể bị sai phạm ngoài chủ định của mình. Viết cho cơ quan thông tin đại chúng mà lại ghi “Mã đáo thành công” có khác gì bảo họ vừa đi đánh nhau về. Còn người xin chữ, trước hết phải hiểu nghĩa chữ, kẻo trước học lễ, sau học ăn như khi đến các đám tang, đám giỗ. Treo chữ, chơi chữ, là việc làm có văn hoá, song ngược lại cũng là việc làm vô văn hoá, tự mỉa mai trình độ thấp kém, tư cách đê tiện, lối sống trưởng giả học làm sang, kiểu trọc phú của mình.
Xin chữ phải nhìn người, đúng là bậc túc nho hiền đức thì xin nhận làm thầy, khiêm tốn cầu ban chữ thánh hiền. Người cho chữ phải cảm ơn bạn tri kỷ, hiểu mình, ngưỡng mộ mình, cần thành tâm, thiện ý mà trổ tài bút pháp. Hai bên cho và nhận thật sự thân yêu nhau.
Hiệp Nhân